Bài văn đạt điểm 10 của học sinh trường THPT Chuyên Nguyễn Huệ gây sốt mạng xã hội

Bài tập làm văn điểm 10 của cô KH Vũ Ngọc Quỳnh Giang, lớp 10 chuyên Địa, trường THPT Chuyên Nguyễn Huệ (Hà Nội) đang gây sốt trên mạng xã hội vì sự x

TP.HCM: Tuyển dụng giáo viên không cần hộ khẩu thành phố
Điểm chuẩn năm 2018 khối y dược, sư phạm giảm mạnh
TP.HCM: Không thu gộp các khoản trong đầu năm học
Bài tập làm văn điểm 10 của cô KH Vũ Ngọc Quỳnh Giang, lớp 10 chuyên Địa, trường THPT Chuyên Nguyễn Huệ (Hà Nội) đang gây sốt trên mạng xã hội vì sự xúc động đến nghẹn ngào của 1 tình KH đẹp nhưng chất chứa nỗi buồn.

Với đề văn “Hãy kể về người KH thân nhất của em”, Vũ Ngọc Quỳnh Giang, lớp 10 chuyên Địa, trường THPT Chuyên Nguyễn Huệ (Hà Nội) giành được điểm 10. Bài Văn đã lấy đi nước mắt của rất nhiều người.

Bài Văn đạt điểm 10 của em Vũ Ngọc Quỳnh Giang (ảnh:TL)

Một KH đọc chia sẻ: “Đúng là từng chữ trong bài viết đều thấm sâu vào lòng người đọc. Tôi đã sống quá nửa đời người nhưng không khỏi xúc động bởi 1 tình KH chân thành, mộc mạc đến thế”

Báo điện tử Infonet xin trích nguyên văn bài Văn đạt điểm 10 khiên nhiều người xúc động:

“Tôi đã từng có 1 người KH thân, thân thiết như chị em trong nhà. Nhưng 1 căn bệnh quái ác đã có KH tôi đi khỏi vòng tay của gia đình, KH bè và tôi, 1 một vàih đột ngột và đau đớn.

Chúng tôi quen nhau từ một vài ngày tiểu học, chính xác là từ năm lớp 4. Ngày đấy, tôi vốn cực kỳ nhút nhát, ít giao tiếp có một vài KH học trong lớp. Rồi 1 ngày, cậu ấy tới, chủ động bắt chuyện có tôi. “Cậu có con gấu bông xinh thế!”, cậu ấy nói bởi thế về con gấu của tôi, mặc dù một vài KH cộng lớp chê nó kỳ quái, chỉ vì nó không giống một vài con gấu bông bình thường khác. Câu nói đấy đã bắt đầu cho 1 tình KH đẹp, cho một vài kỷ niệm chẳng thể nào quên giữa hai người KH.

Ban đầu chỉ là chơi chung gấu bông, nhưng rồi đến đọc truyện cũng đọc chung, hay cộng chơi, cộng vẽ tranh… Tôi dần mở lòng hơn, làm quen có một vài người KH mà cậu ấy ra mắt cho tôi. Và rồi tôi cảm thấy, chúng tôi đã thành tri kỷ khi nào chẳng hay.

Một trong một vài kỷ niệm đáng nhớ nhất là sinh nhật năm lớp 7. Vốn có ít KH bè nên tôi không tổ chức sinh nhật, chỉ rủ một vài người KH thân tới chơi. Vậy mà, nó đã gọi thêm rất nhiều KH cộng lớp khác, tới “đập phá” ở sinh nhật tôi thành 1 bữa ra trò. Từ bé tới giờ, chưa bao giờ có 1 bữa tiệc sinh nhật nào của tôi có nhiều KH bè tới bởi thế. Vui mừng, bất ngờ, hạnh phúc, một vài cảm xúc hòa lẫn vào có nhau, tạo thành 1 kỷ niệm vui cho tôi.

Lớp 8, nó trở thành 1 vị gia sư, bổ túc thêm một vài môn Toán và Anh cho tôi. Ngược lại, tôi giúp nó trong một vài môn Sử, Địa, Sinh. Một “đôi KH cộng tiến” ăn ý. Nó càng càng ngày càng cao, ăn khỏe hơn, đánh tôi đau hơn, chạy nhanh hơn. Một bữa ăn năm bát cơm, ăn nhiều thịt nhưng không ăn rau nên bị thiếu chất xơ trầm trọng. Tôi phải làm 1 chế độ dinh dưỡng mới, bắt nó phải tuân thủ.

Những tài năng của nó càng ngày càng được biểu hiện rõ ràng. Vốn nổi tiếng viết chữ rất đẹp, từng đoạt giải năm lớp 5 nên nó được giao nhiệm vụ viết sổ, viết đề mục cho một vài cô. Vẽ đẹp hơn, bộ truyện tranh mà hai đứa cộng thực hiện năm lớp 6 lại tiếp tục dày hơn rồi. Luôn nhắc nhở tôi khắc phục một vài mặt không tốt của KH thân, “viết nhanh lên mày!”, “đứng thẳng cái lưng lên!”. Những lời nói này, dần đã trở thành 1 phần chẳng thể thiếu trong cuộc sống học sinh của tôi.

“Mày ơi, tao mệt quá”.

Năm lớp 9, sức khỏe của nó đột ngột suy giảm. Sau 1 trận sốt xuất huyết, mật độ hồng cầu trong máu của nó giảm tới mức nguy hiểm và chẳng thể bình phục. Nghỉ học hai tuần liền bặt vô âm tín. Rồi nó đi học trở lại, sụt năm cân. Từ đấy, nó chỉ ngồi im vào mỗi giờ ra chơi, không chơi bóng, không đuổi bắt có tôi, không đi ăn trưa cộng nhau nữa. Vẫn vui tính, hay cười, hay trêu đùa như trước, nhưng bây giờ lại đi kèm có 1 sự đau đớn, mệt mỏi ẩn sâu trong đôi mắt đen láy đấy. Rồi tần suất một vài ngày nghỉ học tăng lên, kéo dài hơn. Chỉ có thể gặp nhau vào một vài ngày ôn thi học sinh giỏi, nên sự tiều tụy của nó càng phát triển thành rõ nét hơn sau mỗi lần gặp.

Cô gái mà tôi biết khi xưa, mỗi bữa ăn năm bát cơm, mà bây giờ hai má hóp lại, tay chân teo tóp, không còn lực. Đôi mắt vô hồn, tràn đầy sự mệt mỏi đau đớn. Ngay cả việc di chuyển bây giờ có nó cũng gặp khó, phải có người dìu đi, không tự đạp xe đến trường như vẫn làm bao lâu nay. Nó rất yêu thích môn Tiếng Anh, và thực sự rất chờ mong tới kỳ thi học sinh giỏi để biểu hiện khả năng của mình. Nhưng cơn bệnh đấy đã ngăn cản ước mơ của nó được thực hiện. Tôi đi thi, đoạt giải và bước tiếp tới vòng đô thị. Còn ước mơ của nó, đành dừng lại ở đấy, vì cơn bạo bệnh ấy.

Sau kỳ thi ấy, nó nghỉ học liền 1 tháng. Và ở lớp rộ lên một vài tin đồn. “Mày ơi, con Khánh bị làm sao thế?”, “Nó bị bệnh gì liên quan đến sức đề kháng ấy”, “Dạo này nó yếu lắm”, “Nó nghỉ học được cả tháng rồi ấy nhỉ?”. Lần Thứ nhất, cả tập thể lớp 9A1 chúng tôi thật lòng quan tâm tới 1 người, lo lắng cho 1 người. Thay phiên nhau chép vở trên lớp, ghé thăm nó để giảng bài cho nó, dự kiến cho kỳ kiểm tra cuối kỳ sắp tới. Những ngày cuối cộng nó tới lớp, mọi người đều động viên, gắng sức cực kỳ để giúp đỡ nó. Chỉ bài, giảng bài, pha nước, giúp nó ăn sáng, chỉ nó một vàih làm bài thi… Tạo điều kiện kết sức cho thể đưa nó qua kỳ thi này, 1 bước tới gần hơn có kỳ thi cấp ba – kỳ thi quan trọng mà chúng tôi sắp phải đối mặt.

Một ngày cuối tháng 12 năm 2016, tôi và 1 người KH tới thăm nó ở nhà riêng. Nó nằm đấy, trên cái giường mà chúng tôi hay ngồi chơi có nhau khi xưa, đang ngủ. Có lẽ là 1 giấc ngủ yên bình, vì nó không còn phải đối mặt có đau đớn, có một vài cơn co giật, nhức khớp luôn thường trực. Tôi ngồi chờ cho tới khi nó thức dậy. Ban đầu là cau có, tức giận và mệt mỏi, nhưng có lẽ, trong giây phút ấy, nó cảm thấy đấy có thể là lần cuối cộng chúng tôi được gặp nhau, nên đã ngồi dậy, để chúng tôi có thể cộng ngồi nói chuyện.

Chúng tôi kể về một vài chuyện thú vị trên lớp, một vài câu chuyện hài hước. Nó cười, nụ cười tươi rói mà tôi vẫn luôn chờ mong bấy lâu nay, cộng có ước mơ nó được khỏe lại, có thể cộng tới trường có tôi như trước. Cùng học, cộng vẽ, cộng đọc truyện, sẻ chia một vài tâm sự… Đó là mong ước thiết tha nhất của tôi trong giây phút ấy.

Rồi nó bắt đầu kể cho chúng tôi nghe về một vài ngày ở trung tâm y tế. Thời gian nó ở trung tâm y tế thậm chí còn nhiều hơn ở nhà mình. Liên tục phải trải qua một vài xét nghiệm, sinh thiết, chọc tủy… Những cơn đau nhức khắp người, ngay cả việc ăn uống cũng gặp khó, liên tục hành hạ cả thể xác lẫn tinh thần của cô gái kiên cường ấy. Có một vài khi, tưởng chừng như bạo bệnh đã đánh gục nó, nhưng chiến binh ấy vẫn đứng vững, vẫn vươn lên như bông hoa hướng dương hướng về mặt trời.

Mái tóc đen bết lại vì chẳng thể tắm gội không ngừng nghỉ, tóc cũng thưa dần, để lộ ra một vài mảng da đầu trắng bệch. Nước da vàng bủng, trên người chi chít một vài vết tím bầm do chọc kim hay bị tụ máu. Tay chân teo lại, việc cử động cũng phát triển thành yếu ớt. Trước kia, bữa nào nó cũng ăn năm bát cơm, vậy mà vẫn than đấyi suốt ngày. Còn bây giờ, ngay cả việc húp vài thìa cháo cũng phát triển thành gặp khó. Kể từ ngày bị ốm một vàih đấy bốn tháng, nó đã sụt hơn 10 cân. Hôm đấy, khi dự kiến về, nó đã nói có tôi 1 câu: “Có lẽ là bọn mày nên dự kiến sẵn tinh thần đi. Tao không nghĩ là tao qua được Tết năm nay đâu”.

Đêm hôm ấy, tôi không ngủ được. Không ngừng nghĩ về câu nói ấy. Cho tới khi ấy, tôi vẫn không biết được hiện trạng bệnh tình thật của nó. Chỉ biết là nó đang bệnh rất nặng. Mặc dù ngoài miệng luôn động viên nó, nhắc nó rằng phải có niềm tin, nhưng chính niềm hy vọng lớn nhất, vững chãi nhất trong lòng tôi khi này lại đang dao động. Lần Thứ nhất, tôi nghĩ đến viễn cảnh 1 ngày, tôi không còn được nhìn thấy nó, cái ngày mà nó rời xa tôi lâu dài. Một nỗi sợ vô hình dâng lên trong lòng, và mong ước phép màu xảy ra chưa bao giờ phát triển thành mạnh mẽ như khi ấy.

Sau buổi gặp gỡ cuối cộng ấy, tôi phải đối mặt có nhiều sức ép. Đối mặt có kỳ thi cấp đô thị. Áp lực học trên trường tăng lên. Nhưng tôi không ngừng nghĩ tới nó, có khát vọng cháy bỏng về 1 điều kỳ diệu sẽ xảy ra, ngày mà nó sẽ khỏe lại, sẽ lại tới trường. Nhưng phép màu đã không xảy ra. Mồng 3 Tết Đinh Dậu (tức ngày 30/1/2017), nó đã ra đi, bỏ lại gia đình, KH bè và tôi, để đi tới 1 nơi khác, không có đau đớn, mệt mỏi.

Hai ngày sau, tôi về Hà Nội. Việc làm Thứ nhất là tới nhà nó. Để chia buồn có gia đình nó, một vài KH trai thương tôi như con ruột. Tôi đã rất bình tĩnh, và nghĩ rằng mọi chuyện sẽ dễ làm thôi. Nhưng khi tới trước cửa nhà nó, một vài kỷ niệm tràn về, như 1 thước phim quay chậm chạy trong ký ức. Tôi đã dặn lòng mình rằng không được khóc, phải làm điểm tựa cho cha mẹ nó, nhất là trong một vài giây phút đau lòng này. Nhưng, khi nhìn thấy mẹ nó, mở cửa cho tôi, nhìn thấy địa điểm của cái giường nơi nó thường nằm trước kia đã được thay thế bằng 1 cái bàn thờ mới dựng, bát hương vẫn còn nghi ngút khói, nước mắt đã tuôn rơi không ngừng. Bức ảnh nhỏ trên bàn thờ cũng không phải là 1 tấm ảnh thẻ tử tế, là bức ảnh chụp vào 1 ngày nó khỏe mạnh, đang cười. Bầu không khí ấy, như bóp nghẹt trái tim tôi vậy. Đau đớn, xót xa, hụt hẫng.

Trong tiếng nấc nghẹn, mẹ nó kể cho tôi về căn bệnh thực sự của nó. Là ung thư máu. Một căn bệnh di căn rất nhanh, và có một vài dấu hiệu giống như cảm cúm bình thường. Lúc phát hiện ra căn bệnh này đã là giữa tháng 11 năm 2016, tức là chỉ ba tháng trước khi nó ra đi. Buổi chiều hôm trước đấy, nó có dấu hiệu phát bệnh. Đau đớn, quằn quại, vùng vẫy, gào thét hàng tiếng liền, trước khi lịm đi. Tỉnh dậy 1 chút vào ban đêm, để nhìn mặt một vài người thân yêu lần cuối trước khi chìm vào giấc ngủ, lâu dài. Lúc đấy là 0 giờ 15 phút sáng. Bố nó động viên tôi, và trước khi ra về, dặn rằng, “Con đừng buồn quá, phải tiếp tục gắng sức, gắng sức thay cả phần của KH nữa”.

Chưa có 1 đám tang nào mà tôi khóc nhiều bởi thế. Dặn lòng rằng không được khóc, phải mạnh mẽ lên, khóc là nó không siêu thoát được đâu, nhưng 1 lần nữa, nước mắt lại trào ra, trước linh cữu nó. Cả tập thể lớp, một vài người KH đã gắn bó có nhau nhiều năm, cũng có mặt đông đủ. Những tiếng thút thít vang lên không ngừng, và lần Thứ nhất, tôi nhìn thấy một vài chàng trai rơi lệ nhiều đến vậy. Khoảnh khắc linh cữu nó được đưa vào lò hỏa thiêu, là khi một vài tiếng khóc vang lên to nhất. Có thể khi còn sống, nó không nói chuyện có một vài người KH khác, nhưng 1 khi đã ra đi, dù còn thù hằn gì trong lòng, một vài lời trân trọng, cao quý nhất đều dành cho nó. Vì chúng ta là 1 gia đình. Dù nước mắt rồi sẽ ngừng rơi, nhưng nỗi nhớ trong lòng sẽ không bao giờ nguôi ngoai.

Sau đấy, tôi bị khủng dao động 1 thời gian. Thành tích học tập có sự sa sút, kết quả thi học sinh giỏi đô thị cũng không được như mong muốn. Nhưng câu nói của bố nó như 1 lời nhắc nhở tôi phải nỗ lực, bởi mình đang cõng trên vai cả phần của nó. Cắm đầu vào học, dự kiến sẵn sàng cho kỳ thi, cho ước mơ của cả tao có mày.

Bọn tôi tới thăm nó vào lễ 100 ngày. Bàn thờ đã dời lên tầng ba, cái giường đã đặt vào chỗ cũ, như xưa. Cảm giác buồn bã, hụt hẫng là điều chẳng thể tránh khỏi. Nhưng bên cạnh đấy, bây giờ có thêm mục tiêu, thêm quyết tâm để mà hướng tới. Là tiếp tục bước đi trên con các con phố đời, dù không có mày sánh bước bên cạnh. Là đi tiếp cả phần của mày, bởi tao biết rằng mày luôn đồng hành có bọn tao, theo 1 một vàih nào đấy. Hôm đấy, 1 đại diện của lớp được yêu cầu đứng lên, để thay mặt lớp, bày tỏ cảm nghĩ. Tôi đã từ chối không đảm nhiệm vai trò ấy. Thương nhớ chỉ để ở trong lòng là đủ, bởi không lời nào có thể diễn tả được nó.

Tôi đã vượt qua được kỳ thi ấy. Ngay hôm tôi thi xong môn cuối, tôi đã tới mộ thăm nó, không nói gì cả. Chỉ lặng lẽ ngồi, tựa lưng vào tấm bia mộ. Từ xưa tới nay, tôi vốn đã kém khoản ăn nói, ngay cả trong một vài giây phút quan trọng như thế này. Những lời muốn nói như 1 mớ tơ vò, muốn thốt ra nhưng lại mắc lại trong họng. Và lại tiếp tục kéo dài sự im lặng. Những tia nắng vàng lọt qua kẽ lá của cây xà cừ cổ thụ, rủ bóng xuống ngôi mộ nhỏ. Những giọt nắng ấy chứ dập dờn, nhảy nhót như đàn bướm ánh sáng, lượn quanh một vài ngôi mộ đá, như 1 điềm báo từ địa cầu bên kia. Hãy luôn ủng hộ tao nhé, trên con các con phố đầy chông gai này, để tao có 1 điểm tựa vững chắc, vươn tới tương lai.

Đã hơn 1 năm kể từ ngày nó ra đi. Tôi đã bước được 1 nửa tuổi mười sáu, cái tuổi mạnh nhất, khỏe khoắn nhất. Đạt được ước mơ, vào được ngôi trường mà mình hằng mong ước. Còn nó mãi dừng ở đấy, ngưỡng cửa mười lăm đầy khát vọng, hoài bão. Mãi mãi ra đi, để lại mọi thứ, để lại 1 ước mơ còn đang dang dở, để lại sự đau buồn trong trái tim của một vài người ở lại. Nhưng tôi biết rằng, ít ra ở địa cầu bên kia, nó sẽ không còn phải chịu đau đớn nữa. Không còn một vài xét nghiệm dài đằng đẵng, một vài ngày xạ trị đau đớn. Hy vọng ở nơi ấy, địa cầu của nó sẽ tốt đẹp hơn.

Mất đi 1 người KH thân thiết là rất đau đớn, nhưng mong rằng, cuộc sống của nó sẽ tốt đẹp hơn nơi miền cực lạc. Nó để lại cho tôi một vài kỷ niệm đẹp, 1 tuổi thơ hạnh phúc, một vài ký ức chẳng thể nào quên. Nó cũng đã để lại cho tôi 1 bài học về nghị lực sống, về sự kiên cường chống chọi trước cơn bạo bệnh. Những bài học đáng giá sẽ theo tôi suốt cuộc đời. Vĩnh biệt, tao hứa sẽ không quên mày, KH thân.

Tìm hiểu thêm https://giakhanhland.vn/kinh-nghiem-cho-thue-nha/