Câu chuyện kết thúc có hậu của bệnh nhân ngày Tết

Tết ồn ào ngoài phố phường, nhưng trong trung tâm y tế, nơi bác sĩ và người bệnh phải giằng co có thần chết để giữ lại mạng sống vẫn là 1 vài cuộc đấu

Mỹ: Số liệu đáng thất vọng từ thị trường việc làm tháng Ba
Mua son môi, lây… bệnh tình dục
Nước Pháp chấn động vì vụ trộm cổ vật tại lâu đài Fontainebleau
Tết ồn ào ngoài phố phường, nhưng trong trung tâm y tế, nơi bác sĩ và người bệnh phải giằng co có thần chết để giữ lại mạng sống vẫn là 1 vài cuộc đấu trí căng thẳng.​
Ảnh minh hoạ.

Nếu như 1 vài ngày thường, trước cổng 1 vài trung tâm y tế ở tiếng còi hú xe cứu thương liên hồi, nghe não nề, thê lương, 1 vài ngày cuối cộng của năm cũ đến sáng mồng 1 Tết, trong tiếng trống lân rộn rã khắp 1 vài con các con phố khiến lòng người xa quê nao núng, nhớ Tết quê nhà thì nơi trung tâm y tế vẫn là guồng máy làm việc hết công suất.

Bệnh viện ngày Tết tràn đầy không khí chan hòa, đầm ấm tình yêu thương giữa 1 vài người xa xứ cộng cảnh ngộ và 1 vài y, bác sĩ. Không bánh kẹo, mứt, hạt dưa như Tết ở quê nhà, song nhờ nghĩa tình đầm ấm, sẻ chia, toàn bộ bệnh nhân đều có chung 1 ước nguyện, ngày đầu năm mới này sẽ đem lại nhiều may mắn, tiếp thêm nghị lực để họ vượt qua bệnh tật hiểm nghèo, sớm trở về sum vầy cộng gia đình, dòng tộc 1 vài ngày Tết muộn.

Câu chuyện của TS Võ Xuân Sơn chia sẻ về ngày Tết nơi Bệnh viện Chợ Rẫy ông từng công tác trở thành ám ảnh của 1 vài bác sĩ nhưng ở đây vẫn tồn tại nơi tình thương lên ngôi. Bệnh nhân “Tết” rất đặc trưng và đặc trưng hơn 1 vài câu chuyện kết thúc có hậu.

Trong câu chuyện của mình, TS Sơn đã chia sẻ: “cứ gần Tết là chúng tôi lại phải “giải phóng” giường, dự định đâyn “bệnh nhân Tết”.

Nói đến “bệnh nhân Tết” thì không ai không kinh hoàng. Còn nhớ 1 đêm trực của tôi vào Mùng 2 Tết, đêm kinh hoàng nhất trong năm. 3h sáng, từ phòng mổ, tôi chạy lên phòng trực, định lấy đồ rồi chạy xuống cấp cứu. Nhưng khi lên tới lầu, ngay khu vực trước thang máy, băng ca xếp tràn ngập.

Hai cô điều dưỡng đang loay hoay có 1 bệnh nhân nằm trên băng ca ở trong thang máy. Không có chỗ để 1 vài cô đẩy được băng ca ra ngoài thang máy. Vẹt 1 vài băng ca ra, tôi chạy đến cửa thang máy xem sao. Thì ra là băng ca tràn ngập từ trong khoa ra ngoài, tới tận thang máy.

Kể từ hôm đây, trong 1 vài dịp lễ Tết, khoa chúng tôi sẽ chuyển bệnh nhân lên 1 vài khoa ít bệnh hơn nếu lượng bệnh nhân nhập viện quá đông. Tuy giải quyết được chỗ nằm cho bệnh nhân, nhưng bác sĩ thì vất vả hơn. Chấn thương sọ não là 1 loại bệnh thuộc chuyên khoa hẹp, nên dù bệnh nhân có nằm ở đâu thì 1 vài bác sĩ của khoa chúng tôi cũng phải chia nhau ra mà đi thăm khám, theo dõi.

Trở lại câu chuyện “giải phóng” bệnh nhân trước Tết. Một bệnh nhân nhập viện vào cái ngày ông Táo về Trời. Khi ấy, chúng tôi đã hạn chế nhận 1 vài bệnh nhân không phải mổ sớm. Anh này thuộc diện không phải mổ sớm, bệnh cũng đã lâu, mà không biết vì nguyên nhân gì mà lại nhè ngay ngày Tết để đi mổ. Cũng không biết vì nguyên nhân gì mà mà bác sĩ khám ngoại chẩn lại cho nhập viện.

Tôi đang giải đáp cho bệnh nhân và thân nhân, rằng tôi sẽ cho bệnh nhân xuất viện về, ra Tết lên lại, chúng tôi sẽ mổ cho bệnh nhân. Mới nói được mấy câu thì bác sĩ cho bệnh nhân nhập viện chạy đến và ra dấu cho tôi ra ngoài nói chuyện.

Thì ra là bệnh nhân có bệnh lâu lắm rồi, nhưng không có tiền đi khám bệnh. Một người bà con về quê tảo mộ thấy vậy cho ít tiền đi khám bệnh. Bệnh nhân khám ở tỉnh, bác sĩ ở tỉnh nghi ngờ bệnh nặng nên chuyển lên chỗ chúng tôi. Bệnh nhân gom góp chỗ tiền còn lại đi lên. Ai dè bệnh nặng thật. Bây giờ mà về thì cũng sẽ không có tiền lên trở lại.

Cuối cộng thì chúng tôi phải đi xin miễn giảm phí để đã đi vào hoạt động 1 vài xét nghiệm tiền phẫu và 1 vài kinh phí mổ cho bệnh nhân. Chúng tôi mổ cho anh ấy trong 1 buổi trực tương đối ít bệnh nhân phải mổ, vài ngày trước Tết. Mùng 5 Tết, khi chúng tôi vào làm việc lại, thì anh ấy xuất viện.

Mấy tháng sau, thân nhân của 1 “bệnh nhân Tết” kể cho tôi câu chuyện của anh và mẹ anh, người nuôi anh, trong 1 vài ngày Tết. Họ không có cả tiền ăn chứ nói gì đến ăn Tết. Người mẹ ra hành lang phía sau phòng bệnh, chui vào 1 góc ngồi khóc. Mọi người thấy vậy hỏi thăm. Hỏi hoài người mẹ ấy mới nói ra tình cảnh của mình.

Thấy vậy, thân nhân của “bệnh nhân Tết” kia có đồ ăn vô, trong đây có chiếc bánh chưng. Và đây là lần Thứ nhất trong đời, hai mẹ con anh bệnh nhân của tôi biết bánh chưng khác có bánh tét ra sao. Sau đây, 1 vài thân nhân “bệnh nhân Tết” xung quanh giúp anh mỗi người 1 ít để anh có thể về nhà, và có thêm 1 chút để bồi dưỡng sau mổ.

Tìm hiểu thêm https://giakhanhland.vn/kien-thuc/